CONTACT TOP

KHÔNG BAO GIỜ QUÊN!

4/28/20209:35 PM(View: 1935)
KHÔNG BAO GIỜ QUÊN!
KHÔNG BAO GIỜ QUÊN!

Chiếc trực thăng lơ lửng trên trên sân thượng của toà đại sứ Hoa Kỳ…

 

Hàng trăm người chen lấn một cách tuyệt vọng để tìm một chổ ngồi...

 

Vài cao ốc bốc cháy với mù mịt khói đen trên trời…

 

Tuyệt vọng, hoang mang biểu lộ qua gương mặt người dân giữa cơn hỗn loạn…

 

Đó là một vài hình ảnh của Tháng Tư Đen, một nhắc nhớ không phai nhoà của ngày Sài Gòn  thất thủ, ngày mà một Việt Nam Tự Do đã mất. Những hình ảnh đó cũng đã đánh dấu một thời kỳ áp bức cưỡng chế bởi chế độ cộng sản, nơi mà cụm từ “cải tạo” chỉ là uyển ngữ cho hành hạ và khổ đau.


2020-04-28-vietnamese-refugees-aboard
 
30 Tháng 4, 1975 là ngày khởi đầu cho cuộc di cư vĩ đại mà hằng triệu người Việt Nam phải đành lìa bỏ nếp sống mà họ đã từng sống để tìm tự do và làm lại cuộc đời. Chỉ có những ai đã từng trải qua cuộc di cư sống chết này mới thấu hiểu được tâm trạng của một người phải lìa bỏ gia đình, bạn bè, nơi ăn chốn ở mà không biết số phận mình đi về đâu và đến nơi nào.  Ngày nay, ngay trong cơn đại dịch COVID-19, chúng ta còn được quay quần bên gia đình ngay trong nhà và hoàn toàn tự do liên lạc với người thân và bạn bè. Đây không phải là cảnh ngộ của hằng triệu người Việt Tỵ Nạn sau chiến tranh Việt Nam.  

  

Với những người may mắn sống sót qua cuộc hành trình đầy hiểm nguy, rồi họ cũng được định cư ở các quốc gia tự do với hai bàn tay trắng trong khi phải học ngoại ngữ để thích ứng với một nền văn hoá mới. Dù đã liều đánh mất tất cả và phải đối diện với nhiều trắc trở, người Việt Tỵ Nạn đã kiên trì, hội nhập, và thậm chí còn thành công trên đất nước mới.

 

Chúng ta từng được chứng kiến sự bền bỉ, lòng can đảm, và sức mạnh tinh thần qua lịch sử hào hùng của cha ông chúng ta. Cho dù dưới  sự đô hộ của Tàu trên một ngàn năm, nhưng cha ông ta vẫn kiên quyết gìn giữ được truyền thống, văn hoá, ngôn ngữ, và lãnh thổ.  Sự bền bỉ và lòng can đảm chống lại giặc Tàu của cha ông ta để chúng ta còn tiếp tục có được ngày Tết thay vì bị đồng hoá thành Chinese New Year, còn được khoác lên chiếc áo dài thay vì qipao,  và còn có một đất nước tên gọi là Việt Nam thay vì là một tỉnh hay một miếng đất của Tàu.  Sức mạnh của dân tộc ta ở nơi chúng ta có thể hoà hơp được nếp sống mới mà vẫn gìn giữ được văn hoá.

  

Tuy đại dịch COVID-19 đã gây nhiều gián đoạn trong đời sống hằng ngày, chúng ta đang thích nghi với hoàn cảnh mới để tiến bước. Thí dụ như con em chúng ta sử dụng máy vi tính để học tại nhà thay vì đến trường; chúng ta giữ gìn khoảng cách bằng cách vẫy tay chào để tránh “hugs” và  bắt tay nhau. Và, các hướng đạo sinh đã tìm ra phương cách họp ảo qua Zoom để thay thế cho những buổi họp Hướng đạo ngoài công viên.

 

Theo thời gian, biết đâu những thay đổi này có thể sẽ trở thành thói quen. Và, nếu chúng ta không quay nhìn lại và chia sẻ với con cháu chúng ta về những biến cố của ngày hôm nay, thì con cháu chúng ta sẽ quên đi rằng các hướng đạo sinh đã từng bắt tay trái và họp Đoàn hàng tuần tại một công viên, 45 năm trước đó.

 

Ký ức đau buồn của ngày “30 tháng Tư” khuấy lên nổi bi thương tột cùng cho ai đã sống qua những ngày tháng đócho ai đã mất đi những người thân, và cho ai vẫn tiếp tục chịu đựng. Tuy nhiên, đối với những ai sanh ngoài Việt Nam, hay còn quá nhỏ khi rời Việt Nam, thì họ sẽ khó có thể cảm thông được tâm trạng của những người đã sống qua thời gian đó.


2020-04-28-hodang-lamson
 
Đó là lý do tại sao rất khó cho chúng ta kêu gọi các em ghi nhớ biến cố mà chính các em đã không “sống” qua. Thay vào đó, chúng ta nên chia sẻ với các em lý do chúng ta chào cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và ca Bài Ca Quốc Ca Việt Nam trong nghi thức chào cờ hằng tuần. Một số các em có thể xem đây chỉ là thói quen hằng tuần mà các em phải thi hành. Tuy nhiên, sau này khi các em lớn lên, các em sẽ trân quý tình cảm và ý nghĩa của một việc làm đơn giản nhưng đầy kiên quyết.

 

Nhân ngày tưởng niệm 45 năm của Tháng Tư Đen, chúng ta hãy cùng nhau tưởng niệm đến vong linh của các anh hùng tử sĩ đã hy sinh tất cả và phải trả một giá tối thượng để chúng ta hưởng được sự tự do. Và, chúng ta sẽ không quên chế độ áp bức đã khiến cho hằng triệu người Việt đã phải rời bỏ quê hương để tìm đển bến bờ Tự Do.

 

Báo Cam Đảm – Hân Nguyễn

Rùa Thông Thái – Charles Nguyễn

Liên Đoàn Chi Lăng Foundation
  
Lê Minh Lý  phỏng dịch.
Send comment
Your Name
Your email address